Bí mật tình yêu phố Angel - Chương 130

Tác giả: GirlneYa

FOUR

"Tô Hựu Tuệ, cô vẫn không hiểu sao? Hắn đang lợi dụng cô!"
"Cô vẫn tin răng 10 năm nay hắn vẫn trăn trở trong lòng chỉ nghĩ đến cô sao? Cô tỉnh lại đi!"
Lời nói của Kim Nguyệt Dạ như được ghi âm, cứ lặp đi lặp lại văng vẳng bên tai tôi. Hắn ta nói thật sao? Sun đang lợi dụng tôi ư?
Không thể nào… Không thể nào… Sun luôn giúp đỡ tôi mà…
Nhưng… Sao tên Dạ lại nói chắc như đinh đóng cột vậy? Chắc chắn không lừa tôi đâu, hơn nữa bài viết đó dường như đã chứng minh được câu nói của hắn…
Ôi! Phiền ૮ɦếƭ đi được! Hai ý nghĩ trái chiều cứ như chơi trò kéo co trong đầu tôi. Hoa mắt… Hoa mắt quá…Sao lắm vì sao quay tròn trước mặt tôi thế này?
"Tô Hựu Tuệ, mày là number one! Cố lên, cố lên! Oh yeah!" Hừ! Miss Teen Milan phải lấy lại tinh thần chứ! Trận thi đấu hôm nay tất thắng! Tất thắng!
"Ê, mới sớm ra bà đã lẩm bẩm cái gì thế?" Một trang cười ngắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi quay đầu lại: "Tô Cơ!"
"Hựu Tuệ, bà không sao chứ?" Tô Cơ mỉm cười, nhéo má tôi đau điếng, suốt ngày bận tối mắt với luyện tập đồng diễn thể dục, lâu lắm rồi tôi không gặp bà bạn chí cốt.
"A! Tô Cơ, hội thi đồng diễn lần này trường mình chuẩn bị sao rồi?"
"Đồng diễn…" Mặt Tô Cơ bỗng biến sắc, toàn thân thu lại như con rùa rụt cổ.
"Sao hả? Không suôn sẻ hả?" Tôi lo lắng nhìn mặt Tô Cơ nhăn như khỉ ăn ớt.
"Thực ra… Cũng không hẳn như vậy… Mà là mấy hôm nay Kim Nguyệt Dạ cứ sao ấy, lúc luyện tập không được tập trung. Vừa kết thúc buổi tập hắn đã biến mất dạng, tôi thấy hơi lo, không biết hôm nay thi có…" Tô Cơ chợt nghĩ ra điều gì đó, vợi vỗ vai an ủi tôi, "Hựu Tuệ, lần này bà thắng chắc Kim Nguyệt Dạ rồi, nhưng lần này bà lại chỉ đạo đồng diễn trên trường Sùng Dương! Ức thật…."
"Hơ hơ… Bà yên tâm đi! Kim Nguyệt Dạ không phải người vô trách nhiệm đâu… Hơn nữa tôi cũng chẳng khoái kiểu giậu đổ bìm leo, thắng cho bằng được!"
Kim Nguyệt Dạ không chú tâm luyện tập… Thật sao? Hay hắn cố ý dùng quỷ kế để tôi mất cảnh giác? Đúng vậy, chắc chắn là vậy rồi. Tôi cố gắng tự thuyết phục mình, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh Kim Nguyệt Dạ lầm lũi bỏ đi trong cơn mưa…
"Hơ hơ hơ, bé Hựu Tuệ, vẫn còn nhớ đến tôi cơ à?"
Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc…
"Kim Nguyệt Dạ?"
Kim Nguyệt Dạ tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, cười kiểu ác quỷ với tôi rồi quay đầu đi thẳng.

Grừ! Ánh mắt đó… Tôi không thể nào nhịn nổi cái ánh mắt khinh đời, luôn coi mình là đúng của hắn. Hừ! Uổng công tôi lo lắng cho hắn.
Thấy Kim Nguyệt Dạ sải bước dài về phía trước, tôi vội đuổi theo nói với:
"Ha ha ha ha! Tôi nghe đồn gần đây có người tâm hồn treo ngược cành cây? Tôi hiểu rôi, chắc là thấy tôi dược mọi người ủng hộ nhiều hơn nên cậu chột dạ hả?"
"Hơ hơ hơ, bé Hựu Tuệ lo thừa rồi, tôi nghĩ bé lên tự lo cho mình trước đi!"
"Tôi tự lo cho mình?" Hừ, tôi đang lên như diều gặp gió, xem hắn còn nói gì được nào?
"Thì là…"
Cốp!
"Oái!"
Kim Nguyệt Dạ chưa dứt câu thì tôi đã va cốp đầu vào cột điện.
Đau… Đau quá… Tôi xây xẩm cả mặt mày, thấy trời đất như đảo lộn.
"Thì là phải cẩn thận va đầu vào cột điện đó… Ơ hơ hơ hơ!" Tiếng cười đắc ý của Kim Nguyệt Dạ vẳng lại trong không trung.
"Hựu Tuệ, bà không sao chứ?" Tô Cơ vội đỡ tôi lên, gặng hỏi.
"Vẫn… vẫn còn sống nhăn!" Tôi cố lấy lại nhịp thở, mặt nhăn như bị rách đáp lại
Nhìn khuôn mặt méo sẹo của tôi, Tô Cơ sững người chưa tới 3s bỗng phì cười.
"Này, Tô Cơ, bà khùng à? Sao cười nắc nẻ vậy?" Tôi ngơ ngác nhìn Tô Cơ đang cười bò ra đất.
"Hựu Tuệ… Mặt bà… Ha ha ha!" Tô Cơ gắng nín cười, ngước mắt nhìn mặt tôi, rồi lại cười lăn lê bò toài.
Mặt tôi? Mặt tôi làm sao? Tôi tò mò móc cái gương ra soi.
Oái! Má ới! sao thế này? Một vệt sơn dài màu vàng quyệt từ trán tới tận cằm. Trông như ái đó vẽ số một lên mặt tôi . Sao lại thế này? Tôi ngạc nhiện quay đầu lại nhìn cây cột điện. Trên đó gắn một tấm bảng đề là:
"Sơn vẫn chưa khô. Đề nghị cẩn thận!"
Ối, thượng đế ơi! Sao người nỡ chơi con vố đau như thế! Hu hu hu….
"Ơ, là Hựu Tuệ kìa! Mặt cô ta sao thế nhỉ?"
"Không biết! Nom ngộ ghê ta! Sao lại viết số một to chình ình trên mặt thế kia?"
"Hô hô hô! Chắc là muốn vị trí số một nên là thế để lấy may ấy mà! Rõ ngố!"
Tôi và Tô Cơ vừa bước vào địa điểm thi đấu đồng diễn thể dục - sân vận động trường Sùng Dương thì nghe thấy tiếng cười ầm ĩ của những đội tham gia đồng diễn.
"Thôi, mọi người xếp hang vào nào, cuộc thi săp bắt đầu rồi!" Lý Triết Vũ bước ra từ đám đông, đuổi khéo những người cười nhạo tôi đi.
"Oh my good! Tô Hựu Tuệ, không ngờ cô sành điệu dữ dội vậy, nghĩ ra cả trò viết lên mặt! Xem ra lần này cô mong thắng đến phát cuồng rồi, nhưng cũng không cần xúc động đến mức phải viết một số một to tướng như vậy đâu. Hê hê hê hê, cười đau cả ruột!" Thằng cha khỉ ngố Lăng Thần Huyền không thèm để ý đến mặt tôi đang giật giật như bị trúng phong. Hắn ta ôm bụng cười hô hố.
"Huyền! Đủ rồi đó, đừng đùa cợt nữa. Hựu Tuệ! Cuộc thi sắp bắt đầu rồi, cô mau chuẩn bị đi!" Lý Triết Vũ nhìn tôi như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, "Hôm nay cô thi đấu tốt nha!"
"Ừ… Được!" Tôi nhẹ nhàng đáp lại.
Lý Triết Vũ khẽ gật đầu, kéo tay thằng cha Lăng Thần Huyền vẫn đang đứng cười sằng sặc như điên đi khỏi.
"Hơ! Hựu Tuệ, bà và hội Tam Đại Thiên Vương cãi nhau à?" Tô Cơ tò mò hỏi.
Tôi nhớ lại chuyện xảy ra mấy hôm trước, thở dài thườn thượt. Chỉ vì mỗi việc của Sun mà tính tình của Tam Đại Thiên Vương trường Sùng Dương đã thay đổi đến chóng mặt như vậy! Lăng Thần Huyền đã đành, nhưng tại sao ngay cả Lý Triết Vũ cũng thế?
Cuộc thi cuối cùng cũng bắt đầu!
Học sinh trường Sùng Dương và trường Minh Đức đều mặc đồng phục riêng của trường mình, xếp thành hai hàng dài dằng dặng đứng trên sân vận động. Còn tôi với khuôn mặt vẽ số một to tổ chảng, đại diện cho trường Sùng Dương, đứng bên phải bục đại biểu, điềm tĩnh lấy lại tinh thần.

Ngồi ngay sau bục đại biểu là hai thầy cô hiệu trưởng, còn có cả chú Nhã Văn. Híc, không biết thấy bộ dạng của tôi, họ nghĩ gì nhỉ? Một thầy giáo ngồi hàng ghế sau, cười bò ra đất, may mà được thầy bên cạnh đỡ dậy…
Hừ, có gì đáng cười chứ?... Tôi tức tối nhìn về phía tên đầu sỏ gây ra mọi tội lỗi đứng đối diện, Kim Nguyệt Dạ.
Í! Kim Nguyệt Dạ sao thế nhỉ? Hắn nhìn có vẻ sốt ruột, lúc thì xem đồng hồ, lúc thì nhíu mày nhìn trước ngó sau…
"Các em học sinh xin chú ý! Cuộc thi đồng diễn thể dục của trường Minh Đức và Sùng Dương bắt đầu!" Giọng thầy thôi nói lên loa rất tự tin, "Cuộc thi lần này chúng ta sẽ xét phần sáng tạo, phần sắp xếp tổng thể…. giữa hai trường. Trường nào đạt điểm cao nhất sẽ dành chiến thắng trong cuộc thi này. Hi vọng học sinh của cả hai trường sẽ cống hiến những màn đẹp mắt, ấn tượng. Sau đây là màn biểu diễn đồng diễn thể dục của trường Sùng Dương."
Cuộc thi đã bắt đầu, tôi hít một hơi sâu cầm micrô đứng lên bục chỉ huy.
Ực… Tô Hựu Tuệ, đừng nghĩ nhiều làm gì! Để có thể là người ngạo nghễ cười sau cùng, mày phải dành trọn phần thắng trong cuộc thi lần này. Tôi đứng giữa bục chỉ huy, nhìn xuống sân vận động, cố hêt sức để xua đi những ý nghĩ ௱ôЛƓ lung ra khỏi đầu.
Rầm rầm rầm… Vù vù vù…
Chuyện gì thế nhỉ? Trên đầu tôi có tiếng gì ồn ào vậy?
"Á, mau xem kìa! Là trực thăng!" một học sinh trường Sùng Dương chỉ lên trời hét to.
Tôi nhìn theo hướng tay tên nam sinh đó chỉ. Một chiếc trực thăng đẹp miễn chê đang quay vong trên sân vận động của trường Sùng Dương.
"Lạ nhỉ? Sao lại có trực thăng ở đây?"
"Không biết nữa…"
Đang lúc chúng tôi bàn tán râm ran, không hiểu đâu vào đâu thì một giọng nói cực kì phấn khích vang từ trên trực thăng xuống.
"Hi, everybody! Tôi là bình luận viên cho cuộc thi ngày hôm nay. Còn năm phút nữa là bắt đầu màn đồng diễn đầu tiên. Trường thi đầu mở màn sẽ là trường Sùng Dương. Dưới sự hướng dẫn của bạn Tô Hựu Tuệ, tất cả học sinh trường Sùng Dương đã xếp thành hai hàng, chuẩn bị sẵn sang nhập cuộc."
Ối! Giọng nói này nghe quen quen… Á, hắn chính là thằng cha MC gà mờ mặc áo lòe loẹt trong cuộc thi thể thao toàn năng lần trước.
"Ối chà! Vâng, kính thưa quý vị, vô cùng bất ngờ là trên mặt bạn Tô Hựu Tuệ lại vẽ hình số một to lù lù. Lẽ nào công chúa Hựu Tuệ muốn thể hiện sự tự tin và quết tâm dành chiến thắng đến cùng của mình?"
"Ha ha ha.." Tiếng bình luận viên vừa kết thúc, cả sân vận động cười ồ lên.
Grừ… Tên bình luận viên ૮ɦếƭ tiệt, mi đang nói linh tinh gì đấy? Tôi tức sặc máu, chỉ muốn liêng cho hắn cái giày" thúi" vào mặt, để hắn ngã chúi đầu xuống đất mới hả.
Tôi hít một hơi sâu, giống như vị mãnh tướng đang chỉ huy trận đấu, giơ tay lên cao.
"Màn trình diễn đồng diễn thể dục của trường Sùng Dương… Bắt đầu! Nhạc!"
Tôi nói xong, hạ mạnh tay hải xuống.
"Cuộc thi chình thức bắt đầu! Học sinh trường Sùng Dương theo hiệu lệnh của Tô Hựu Tuệ, chạy vào sân vận động từ hai phía…" Tiếng bình luận viên gà mờ lại vang lên.
Nhanh như chớp, học sinh trường Sùng Dương xếp thành hình vuông giữa sân vận động. He he, đúng là chẳng uổng công luyện tập điên cuồng mấy ngay hôm nay.
"… Chà, học sinh trường Sùng Dương vốn tự do quá chớn, thích sống độc lập, thế mà hôm nay lại phối hợp nhịp nhàng thế này, xem ra Tô Hựu Tuệ đã phải lao tâm khổ tứ không ít!"
Cuối cùng tên bình luận viên gà mờ đó cũng nói được một câu ra hồn…
"Này, tên đầu tổ cú kia! Ngươi nói ai yêu tự do quá chớn hử?"
Oái, Lăng Thần Huyền! Đồ óc heo, lúc quan trọng thế này mà hắn lại ngưng tập, đã thế còn hùng hổ lấy tay chỉ lên trực thăng rủa xả.
Tôi thấy hai thầy cô hiệu trưởng và cả chú Nhã Văn đều nhíu mày, không hề mảy may chú tâm cầm 乃út khanh lên giấy.
Hu hu hu…Toi rồi, toi rồi! Thế nào cũng bị trừ điểm cho coi! Thằng cha khỉ ngố hại trường hại bạn kia, tôi hận một nỗi không thể lao xuống Ϧóþ cổ cho hắn ૮ɦếƭ tươi.
Không được! Không được… Bình tĩnh nào! Tô Hựu Tuệ! Bình tĩnh….
Hít hơi thật sâu… Hít hơi thật sâu…
"Ồ, đội đồng diễn trường Sùng Dương xếp hình sao năm cánh kìa! Đã thế cả đội đều mặc đồng phục màu đỏ, từ trên trực thăng nhìn xuống, cảnh tượng vô cùng bắt mắt."
Thằng cha bình luận viên này cũng được lắm, càng lúc càng hiểu ý đồ bài binh bố trận của tôi. Hà hà hà! Nói hay lắm, hay lắm!
"Sùng Dương, đội số ba! Một! Hai! Ba!"
Tôi ra sức, gân cổ gào lên, giọng hô hiệu lệnh dõng dạc.
"Trường Sùng Dương xếp đội hình số ba, để tôi xem nào… Là … Là biểu tượng trường Sùng Dương! Tuyệt quá, hình mặt trời! nhưng hình như thiếu mất một miếng thì phải…!"
Hở? Thiếu một miếng là sao?
Tôi không hiểu, ngó xuống phía dưới. Á! Đội hình bên phải làm sao thế kia? Sao lại có mấy học sinh ngã lăn cù chiêng ra đất vậy? Tại va vào nhau khi dịch chuyển đội hình ư?
"Xem ra đội hình trường Sùng Dương không được khả quan lắm! Các cụ có câu \'đầu voi đuôi chuột\'…"
Thằng cha bình luận đầu óc ngu tối đó… Tôi vừa khen hắn hai câu, hắn đã trở mặt, định cho tôi rớt đài.
"Đội số ba tiếp tục di chuyển!"
"Đội số bốn!"
Pằng!
Một tiếng nổ vang sân vận động.
"Hơ! Gì vậy nhỉ? Tôi vừa nghe thấy tiếng pháo giấy! Á, tôi đã nhìn thấy…" Tên bình luận viên hí hửng.

Hừ, thằng cha đầu đất, mi làm sao có thể hiểu được ý tưởng sáng tạo độc đáo của ta?
"Học sinh trường Sùng Dương đều cầm những quả cầu hoa, khẽ đu đưa theo tiếng nhạc, trông như một màn pháo hoa rực rỡ trong đêm!"
Theo hiệu lệnh của tôi, năm vòng tròn trên sân thoắt một cái biến thành mười đóa hoa, rồi lại biến thành hai mươi bó! Hình dạng và màu sắc của những bông hoa không ngừng thay đổi.
"Đẹp hú hồn luôn! Tô Hựu Tuệ và học sinh trường Sùng Dương có màn biểu diễn cực kí ấn tượng! Xem ra, khả năng dành thắng lợi của trường Sùng Dương dưới sự chỉ đạo của bạn Hựu Tuệ với số một trên mặt là rất lớn!"
"Đội cuối cùng! Một! Hai! Ba!"
Tôi hét to lên, giống như một nữ thần, giơ cao micrô trong tay.
Học sinh trường Sùng Dương nhanh như cắt xếp thành hình vuông như bạn đâu. Tiêp đó, những học sinh vội cầm vải lụa xanh đã chuẩn bị sẵn từ dướt đất lên, chạy xuống phía sau.
"Woa, động tác kết thúc bài biểu diễn học sinh trường Sùng Dương quá đỉnh! Nhìn từ vị trí của tôi, màn đồng diễn lúc này giống như một đại dương xanh thẳm với những đợt sóng bạc cuồn cuộn…
" Không những thế, còn có cả mặt trời đỏ rực nhô lên nữa! Vâng, ý tưởng cực kì sáng tạo!"
Rào rào rào…
Tiếng vỗ tay như sấm dậy vọng lại liên hôi. Màn đồng diễn thể dục trường Sùng Dương đã kết thúc.

Hơ hơ hơ…
Kim Nguyệt Dạ, ngươi cứ đợi đấy, trường Minh Đức sẽ vứt bỏ mi, rồi cả trường Sùng Dương nữa!
Lúc ngươi không còn nơi nào nương thân, ta sẽ làm phúc bố thí cho ngươi một cái bông ăn cho đỡ đói lòng!
Khà khà khà khà….

FIVE

"Mời các em học sinh trường Sùng Dương ra ngoài sân tạm nghỉ trong chốc lát, tiếp sau đây là màn biểu diễn của trường Minh Đức!" Thầy Thôi cười tươi như hoa, đứng trên bục chỉ huy phát hiệu lệnh. Tôi và các học sinh trường Sùng Dương rút ra khỏi sân vận động.
Một lúc sau, Kim Nguyệt Dạ cầm micrô thay thế vị trí của tôi. Hắn giơ cao tay trái lên:
"Màn biểu diễn thể dục của trường Minh Đức bắt đầu!"
Nghe hiệu lệnh của Kim Nguyệt Dạ, học sinh trường Minh Đức từ bốn phía xếp hàng ngay ngắn chạy vào sân vận động.
"Hay lắm! Màn đồng diễn thể dục trường Minh Đức sắp bắt đầu rồi! Vừa rồi trường Sùng Dương đã cống hiến cho chúng ta màn biểu diễn vô cùng đẹp mắt. Chúng ta cùng chờ xem trường Minh Đức làm cách nào để vượt qua trường Sùng Dương!"
Nghe mà xem, rõ là đồ thiên vị! Điên tiết thật! Hắn nói thế thì khác nào nói Kim Nguyệt Dạ sẽ thắng tôi.
Hừ, mi giám coi thường bản lĩnh trí tuệ và ý tưởng sáng tạo của ta hử?
Tôi tràn trề tự tin đứng nhìn học sinh trường Minh Đức chạy trên sân. Nhanh như cắt học xếp thành hình chữ thập… Í! Lại biến thành hình khác rồi!
Hình chữ thập ban nãy bỗng chốc biến thành hình mặt trăng. Đầy cũng chình là biểu tượng trường Minh Đức! Lạ nhỉ lúc nãy họ còn mặc áo đen, bây giờ đã biến thành màu xanh hàng loạt.
Kì lạ thật! lẽ nào đồng phục trường Minh Đức tự đổi màu được? trán tôi lấm tấm mồ hôi.
Cứ bình tĩnh… Không sao cả, có mỗi trò vặt đó sao thắng được trường Sùng Dương chúng tôi! Tô Hựu Tuệ, mày phải tự tin ở mình chứ!
Ơ hay! Sao lại dùng cụm từ trường Sùng Dương chúng tôi nhỉ? Hu hu hu… Mong cô Bạch thứ lỗi cho em. Để dành được chiến thắng cuối cùng, em đành tạm thời phản bội Minh Đức.
"Đội số hai! Bắt đầu!"
Tiếng của Kim Nguyệt Dạ vẳng từ loa phóng thanh, bình tĩnh và dứt khoát.
Hừ, tôi muốn xem thằng cha này giở trò gì.
"Quá tuyệt! Kim Nguyệt Dạ đã hô hiệu lệnh thay đổi đội hình số hai! Woa, chỉ trong nháy mắt hình mặt trăng lưỡi liềm đã biến thành hình sao năm cánh… sao nắm cánh biến thành bảy vì sao! Ối, hóa ra là chòm sao Bắc Đẩu thất tinh (là một chòm sao gồm bảy ngôi sao)..."
Gì cơ? Màu sắc đồng phục học sinh trường Minh Đức tự dưng lại đổi màu được, đã thế còn xếp thành chòm Bắc Đẩu thất tinh…
Híc, xem ra nguy rồi… Tôi khoanh tay trước иgự¢, nhìn học sinh trường Minh Đức hàng nối chỉnh tề ngay ngắn. Nỗi bất an trong lòng tôi cứ lan ra…lan ra…
"Ơ! Đợi đã… đội hình trường Minh Đức sao thế nhỉ? Sao họ đều ngừng hế
t lại?"
Nghe thấy lời của bình luận viên, tôi ngước mắt nhìn….
Đội hình trường Minh Đức đều ngừng tập á? Tôi cố gắng nghển cổ lên ngó tên Kim Nguyệt Dạ đứng trên bục chỉ huy, nhưng do xa quá nên không nhìn rõ.
"Đội số hai! Bắt đầu!" Kim Nguyệt Dạ hét hiệu lệnh thứ ba.
"Sao lại đội hình số ba nhỉ? Đội hình số ba vừa xếp hình rồi cơ mà!"
"Đúng đấy! Hay là hô nhầm hiệu lệnh?"
Học sinh trường Minh Đức hoang mang bàn tán xôn xao.
"Oái! Gay rồi! Hình như Kim Nguyệt Dạ hô nhầm hiệu lệnh! Toàn bộ đội hình trường Minh Đức nhốn nháo như cào cào, không biết phải làm thế nào!" Tên bình luận viên tổ cú gào lên tiếng nuối.
Không thể tin nổi! Kim Nguyệt Dạ mà lại hô nhầm hiệu lệnh?
Hắn… Hắn ta làm sao vậy?
"Đội số ba! Bắt đầu!" Kim Nguyệt Dạ đột nhiên hét tô lên.
"Kim Nguyệt Dạ cuối cùng cũng hô đúng hiệu lệnh. Học sinh trường Minh Đức đã chuyển từ hình Bắc Đẩu thất tinh thành 12 vòng tròn nhỏ. Ối! Chỉ trong phút chốc đã hóa thành mười hai tròm sao trong cung hoàng đạo! Đẹp hết chỗ chê!"
Ý tưởng độc đáo thế này… chỉ có hắn mới nghĩ ra được! Lại còn biến thàn
h 12 chòm sao trong cung hoàng đạo nữa chứ. Nhưng mà… làm sao có thể sánh được với ý tưởng của tôi?
Í! Đợi đã! Mười hai chòm sao trong cung hoàng đạo… Tôi nhớ đó là kí hiệu trên gương trong ngôi biệt thự số 23 mà. Lẽ nào…
"Đội số 3 bắt đầu!"
"Á, Kim Nguyệt Dạ lại hô nhầm hiệu lệnh… Đội số ba đã sắp hình rồi mà! Có lẽ hôm nay Kim Nguyệt Dạ không được tập trung. Đây là lần thứ hai cậu ấy hô sai hiệu lệnh."
Lúc này, học sinh Minh Đức chẳng khác gì ong vỡ tổ, vuông tròn loạn lên. Người thì tập tiếp động tác sau người thì đứng đợi Kim Nguyệt Dạ sửa sai hiệu lệnh.
"Đội số một bắt đầu!"
"Oái, sao lại là đội số một?"
"Đội số bốn vẫn chưa xếp hình mà!"
"Kim Nguyệt Dạ làm sao vậy? sao lại hô hiệu lệnh sai linh tinh thế! Tụi mình biết đường nào mà lần?"
Tiếng la ó phản đối của học sinh trường Minh Đức càng ngày càng nhiều. Có một số học sinh tính tình nóng nảy còn kiên quyết dừng lại không tập nữa.
"Xem ra học sinh trường Minh Đức lại gặp sự cố bất thường. Họ không chịu nghe hiệu lệnh của Kim Nguyệt Dạ nữa. Có học sinh chẳng thiết xếp hình mà ngồi bệt trên đất. Lẽ nào họ quết định bỏ cuộc? Kim Nguyệt Dạ sẽ làm thế nào đây?" Bình luận viên đấu tổ cú tiếp tục thêm dầu vào lửa, nói không kịp thở.
"Màn biểu diễn thể dục của học sinh trường Minh Đức đến đây là kết thúc!" Khi tất cả học sinh trường Minh Đức nhốn nháo như bầy chim vỡ tổ, cô Bạch đứng lên cầm micrô ra hiệu lệnh.
"Ủa? Kết thúc rồi ư?"
"Không thể nào… Chẳng nhẽ lại kết thúc lãng xẹt như vậy? Kiểu này chúng ta thu
a chắc rồi…"
Học sinh trường Minh Đức ai nấy đều thất vọng, cúi đầu đứng dậy.
"Hả? Cuộc thi đến đây kết thúc ư? Thế thì trường Sùng Dương nghiễm nhiên dành vị trí quán quân. Thật đáng tiếc, trường Minh Đức không đáng bị thua ê chề như vậy! Tôi cho rằng, Kim Nguyệt Dạ phải chịu trách nhiệm chính cho thất bại này."
Kim Nguyệt Dạ…
Tôi ngước đầu lên nhìn về phía bên kia…
Lạ thật! Lúc nãy Kim Nguyệt Dạ còn ở đó, bây giờ đi đâu mất rồi?
Lẽ nào hắn xấu hổ quá lên bỏ trốn chăng? Chắc chắn không phải vậy… Vì như thế không giống tính cách của hắn chút nào. Nhưng hôm nay hắn cứ là lạ thế nào ý… Đúng rồi, Tô Cơ nói với tôi, mấy hôm nay thấy hắn khang khác. Rốt cuộc là tại sao nhỉ?
Học sinh trường Sùng Dương bắt đầu thì thụp bàn tán, nhưng tôi không còn tâm trạng nào để nghe họ nói những gì.
Kim Nguyệt Dạ… Xảy ra chuyện gì với hắn nhỉ?
Tất cả học sinh trường Minh Đức bắt đầu hò hét ầm ĩ trên sân. Nhiều nam sinh còn bất mãn lẳng cả đạo cụ trên tay xuống đất.
"Lần này trường Minh Đức chúng ta bị tên Kim Nguyệt Dạ hại thảm quá!"
"Đúng thê, chúng ta thua bét nhè rồi!"
"Chắc chắn là hắn cố tình chơi xấu trường ta!"
Tiếng xả rủa mỗi lúc một to, lòng tôi cứ thấp thỏm không yên. Không được, tôi phải tìm Kim Nguyệt Dạ, phải hỏi mọi chuyện ra đầu ra đuôi.
"Chúng tôi tuyên bố, cuộc thi dống diễn thể dục giữa trường Sùng Dương và trường Minh Đức kết thúc tại đây!" Chú Nhã Văn cầm micrô, đứng giữa bục chủ tịch tuyên bố dõng dạc, "Trong cuộc thi lần này, trường Sùng Dương đã dành chiến thắng! Xin chúc mừng các em! Hi vọng trường Minh Đức sẽ tiếp tục cố gắng, dành được thành tích tốt trong cuộc thi lần sau.
Học sinh trường Minh Đức đều cúi đầu chán nản. Họ đau xót trước thất bại.
Trong khi đó học sinh trường Sùng Dương thì hoàn toàn ngược lại, phấn khích đến nỗi nhảy cẫng lên, vỗ tay cổ vũ tôi.
Tôi đang định bước ra khỏi hàng thì mọi người đổ xô đến, vây kín xung quanh.
"Ha ha ha! Chúng ta thắng rồi!"
"Tô Hựu Tuệ, cậu cứ lắm! Cám ơn cậu!"
"Tô Hựu Tuệ, cô là người hùng của chúng tôi! Ha ha ha!"
Ơ hơ hơ…
Đúng thế! Đúng thế! Ca ngợi nữa đi! Thần tượng nữa đi!
Nhưng…
Sao lòng tôi lại buồn bã thế này? Không phải tôi đã thắng Kim Nguyệt Dạ sao?
"Sau đây mời em Tô Hựu Tuệ đại diện cho trường Sùng Dương lên mục danh dự nhận giải!" Chú Nhã Văn đón lấy chiếc cúp trong tay thầy Thôi, mỉm cười nói.
Cúp vàng! Cúp vàng lấp lánh kìa! Đây không phải chiếc cúp tôi mong chờ bấy lâu sao? Nhưng nhìn thấy chiếc cúp, tôi lại có những cảm xúc đan xen khó tả.
"Chúc mừng em, Tô Hựu Tuệ! Nhưng đừng quên cuộc thi giữa em và Kim Nguyệt Dạ chưa kết thúc đâu, em vẫn phải tiếp tục nỗ lực nha!" Chú Nhã Văn vuốt bộ râu xồm của mình, đặt chiếc cúp vàng vào tay tôi.
Tôi nhẹ nhàng ôm trọn chiếc cúp vàng vào lòng, hóa ra nó nhẹ hơn tôi tưởng rất nhiều…
"Cuộc thi hôm nay đến đây là kết thúc. Trường Sùng Dương dưới sự chỉ đạo của Tô Hựu Tuệ đã làm nên kì tích, giành ngôi vô địch…" Tiếng của tên bình luận viên đầu tổ cú văng vẳng trên không trung, còn tôi chẳng có bụng dạ nào nghe lời tán dương đó.
Kim Nguyệt Dạ đang ở đâu?
Nhìn xuống đám người hoan hô nồng nhiệt phía dưới, tôi không nhìn thấy đâu là đích đến, vì nơi đó… nơi đó không có Kim Nguyệt Dạ…
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc