Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau ! - Chương 44

Tác giả: fairy_galaxies

 Lời tỏ tình bất ngờ
“Soạt!”
Tôi thoáng giật mình trước tờ khăn giấy trước mặt…
- Lau nước mắt đi, ngốc ạ, sao lại khóc một mình ở đây thế? – Ryan nhìn tôi, mỉm cười nhẹ nhàng. Nhưng câu nói của anh chẳng khác nào cây kim nhỏ đâm thẳng vào lớp vỏ mỏng manh của quả bóng vốn đã được thổi rất căng, và giờ thì nó nổ tung! Tâm trạng tôi đang rất tồi tệ, nghe xong thì càng như chiếc xe xuống dốc không phanh… Mọi cảm xúc như vỡ òa… Nước mắt cũng cứ thế tuôn ra…
Lúc này thứ lau đi những ấm ức trong tôi không phải tờ khăn giấy kia mà chính là bờ vai ấm áp của Ryan. Từ khi nào tôi đã quen với nụ cười ấy, quen với sự quan tâm của anh, quen được anh ở bên? Quen với tất cả những gì liên quan đến anh … Dường như anh luôn xuất hiện và ở bên tôi mỗi khi tôi cần một người ở bên nhất… Nước mắt làm mờ đi mọi thứ trước mắt tôi lúc này, và điều mà tôi có thể cảm nhận duy nhất… là mùi của nắng… Vòng tay Ryan dường như siết chặt hơn, khiến tôi thấy yên bình kì lạ. Và tôi muốn gọi anh ấy là nắng, thứ nắng dịu dàng ấm áp của riêng tôi…
- Mệt mỏi lắm phải không?
Ryan bất chợt hỏi. Tôi như bừng tỉnh, rời khỏi những suy nghĩ vẩn vơ của mình…
- …
- Anh sẽ đưa em ra khỏi cái lớp ấy!
- …
- Nhanh thôi…
- …
Thực sự lúc này tôi rất muốn nói rằng không cần thiết phải như thế, bởi tự tôi sẽ bằng chính khả năng của bản thân để đàng hoàng mà bước ra ngoài. Tôi tin là mình có thể! Nhưng mà… đau họng quá! Haizzz, cũng là vì ngày hôm qua…
~~~
Học ca chiều 7 giờ mới về, tôi để sách vở trên bàn rồi nằm bò ra giường. Vẫn là một buổi học mệt mỏi, khi mà mình luôn bị cô lập, cách ly và phải hứng chịu những trò đùa tinh quái. Lần này quyển vở ghi môn Kinh tế học của tôi bị ai đó giấu tận dưới mấy lớp lá rụng đầy ngoài sân trường, và nếu như không có anh bạn bàn trên tốt bụng nhắc cho thì chắc tôi sẽ còn phải lục tung cả 9 tầng lầu lên để tìm nó mất! Bạn phải biết rằng thấy dạy Kinh tế học của chúng tôi là một người cực kì khó tính, và tiết sau chính là giờ ông ấy kiểm tra bài chúng tôi. Nhắm mắt lại,càng nghĩ thì càng thêm buồn… Tôi quyết định đi tắm cho thoải mái thì… bình nóng lạnh hỏng?! What the hell? Lần trước lúc nhờ bác bảo vệ sửa hộ đường ống nước trong đây, tôi đã nhận được một cái nhìn không mấy thiện cảm rồi. Chắc hẳn bác ta sẽ nghĩ tôi là kẻ phá hoại =.=”" Giờ thì hay rồi, hôm trước gọi bác lên sửa cái vòi, hôm sau lại nhờ sửa bình nóng lạnh! Mà bây giờ cũng đã muộn. Thôi kệ đi! “Gì chứ, 18 tuổi rồi, tắm nước lạnh một lần đã sao?” Và chính cái suy nghĩ ấy đã dẫn đến hậu quả là lúc này đây thật khó để nói được một câu hoàn chỉnh…
~~~
Như nhận ra sự bất thường của tôi, Ryan hơi cúi đầu:
- Em ốm sao?
- Uhm… Một… chút…
- Đứng đây đợi, anh đi lấy cho em thứ này!
Nói rồi anh ấy chạy đi luôn, khi tôi còn chưa kịp nói không cần vì thuốc đang ở trong túi tôi đây này =.=” Nhìn theo bóng dáng dần khuất đi của Ryan, tôi khẽ mỉm cười. Khóc một trận đã đời xong, tâm trạng tôi khá lên hẳn. Hoặc là vì một lý do khác…
Nhưng cuộc sống này vốn là một cuốn phim mà ta không bao giờ đoán biết được cảnh tiếp theo, cho dù hiện tại có đẹp tươi bao nhiêu đi chăng nữa… Tôi đâu biết rằng Ryan sẽ không quay trở lại, đâu biết rằng mình sắp làm tổn thươngđến trái tim của hai người con trai …

- Đan Đan!
Hình như có ai đó gọi mình, giọng nói ấy rất quen thuộc, chỉ là… hiện giờ tôi không muốn gặp mặt người ấy… Tại sao nhỉ? Thực sự tôi cảm thấy có chút gì đó rất khó chịu…
- Em còn định tránh mặt anh đến khi nào nữa? – Cổ tay tôi đột nhiên bị giữ lấy, sau đó cả người cũng bị xoay lại.
- Minh Minh…
- Em có biết anh lo lắng thế nào không? Anh đã gọi cho em cả trăm cuộc, tin nhắn cũng gửi, rồi thì em vẫn không rep lại. Anh còn đến cả phòng kí túc của em… Rốt cuộc thì em đang làm cái gì vậy hả?
Minh Minh nói rất nhiều. Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy nói nhiều như thế. Thậm chí nếu không lầm thì giọng nói của anh còn chứa cả sự bất lực, hoài nghi, lo lắng… Đau lòng, phải, tôi có chút đau lòng khi thấy Minh Minh như thế, nhưng một lần nữa khung cảnh ngày hôm đó lại hiện lên trong tôi, nhắc nhở tôi rằng đây không còn là Minh Minh của ngày xưa nữa… Người con trai đứng trước tôi đây là một hotboy lạnh lùng, vô cảm, một người mà nếu tức giận thì sẵn sàng làm tất cả, kể cả là làm hại cả gia đình người khác…
Tôi giằng tay mình ra khỏi Minh Minh, cúi đầu cố lảng tránh ánh mắt của anh…
- Có gì đâu, chắc lúc anh gọi điện thoại em hết pin, và lúc anh đến phòng kí túc của em thì em có việc ra ngoài…
- Điện thoại hết pin cả 5 ngày? Và em 12 giờ đêm không về phòng sao?
Tôi hơi giật mình. Đúng là hôm trước Minh Minh có đến tìm tôi, nhưng tôi cứ ở trong phòng tắt điện giả vờ không có ai, sau đó thì ngủ quên đến sáng hôm sau. Không lẽ Minh Minh cứ đợi thế đến tận 12 giờ đêm sao?
- Anh đã đứng bên ngoài cửa phòng em đến hơn 1 giờ. Susan và Rei đều nói em không ở chỗ họ, vậy em đã đi đâu?
- Em…
Hai tay Minh Minh giữ lấy vai tôi, ghì chặt như thể chỉ cần hơi lỏng ra thì tôi sẽ biến mất vậy… Chặt và đau…
- Anh đã thay đổi rồi…
- Thay đổi?
- Anh không còn là một Minh Minh ấm áp tốt bụng của ngày xưa nữa… Anh… bây giờ lạnh lùng và đáng sợ lắm…Em… em ghét cái dáng vẻ ấy…
Nói ra những điều này, với tôi quả thực rất khó. Cổ họng đau đến độ giống như đang ngậm cả một hòn than nóng rát, nhưng vẫn không thể bằng sự thất vọng lớn của tôi với Minh Minh…
- Thì ra là vậy…
- …
- Anh đáng ghét lắm sao?
- Không phải…
- Nhưng em phải biết anh làm tất cả đều là vì em!
- Không cần! Em không cần anh vì em mà làm những việc xấu xa như thế!
- Việc gì?

***
- Justin, anh làm tốt lắm!
- Tại sao em phải làm vậy với Lena và gia đình cô ấy?
- Anh không cần biết lý do! Mẹ tôi thuê anh là để anh làm việc cho tôi…
- Tất nhiên anh biết bổn phận và trách nhiệm của mình, nhưng anh thực sự không đồng ý với hành động lần này!
- Anh có cái quyền đó sao? Và dù thế thì anh cũng đã làm đó thôi.
- Phải, nhưng Caroll à, anh nghĩ là em đã đi quá xa rồi đấy…
- Anh thôi đi! Tôi không cần anh phải dạy khôn tôi!
- Anh thực sự lo lắng cho em…
- Ra ngoài!
Justin nhìn người con gái trước mặt lần cuối, thấy được sự cố chấp của cô nên đành quay đi. Cô ấy đã thay đổi rồi, thay đổi quá nhiều rồi… Caroll mà anh biết là một cô gái trong sáng, sắc xảo, cuốn hút người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên chứ không phải một Caroll mưu mô, toan tính như thế này. Điều gì đã khiến cô ấy trở nên xấu xa như thế chứ?
Cánh cửa khép lại, Caroll cũng quỳ rạp xuống. Đôi chân cô trở nên vô lực, chỉ là cô vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ trước Justin vậy thôi. Nền đất lạnh giá, nhưng đâu lạnh bằng trái tim cô lúc này? Có phải cô đã sai không? Đã đi quá xa rồi sao? Không, không đúng, cô chắc chắn không sai! Nếu không làm vậy thì sao con nhóc ngốc nghếch đó hiểu lầm Danny được! Việc làm đó xấu xa lắm
sao? Nhưng thế có thấm tháp gì so với tất cả những gì cô đã làm, đang làm và sẽ làm chứ? Cô phải nghe lệnh của mẹ cô, phải làm những gì mà bà ấy yêu cầu. Cô đâu có quyền lựa chọn nghe hay không ? Không! Cô muốn hạnh phúc, cô phải giành lấy hạnh phúc của mình!

Một ai đó lặng lẽ bước đi…
Và một ai đó trái tim đang rỉ máu…

- Anh thực sự không có làm thế ? – Tôi ngước nhìn Minh Minh. Anh ấy cũng từ từ buông nhẹ hai vai của tôi ra, rồi đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt trên má tôi.
- Đúng, anh không làm. Em… chẳng lẽ một chút lòng tin với anh cũng không có sao?
- Em…
Minh Minh bỗng ôm lấy tôi, một cái ôm thật chặt. Gần như vậy, tôi còn nghe rõ cả nhịp tim của anh, mạnh và thổn thức…
- Đừng vậy nữa nhé…
- …
- Đừng đột ngột biến mất như thế nữa nhé… Và hãy tin anh… Anh làm tất cả đều là vì em…
- Uhm…
Đầu óc tôi đột nhiên như được khai sáng! Đây… chẳng phải là những lời thoại kinh điển trong những bộ phim Hàn Quốc mà tôi vẫn thường xem đó sao? Là… là khi nam chính… tỏ tình… tỏ tình với nữ chính! Không đúng, tôi và minh Minh, sao có thể chứ?
Tôi đâm hoảng, vội vã đẩy Minh Minh ra.
- Anh… đang làm cái gì thế! Anh nói… em chẳng hiểu gì cả! Em… em…
Và thì mặt tôi đỏ lên như quả gấc chín, mà còn là quả gấc chín đến rụng khỏi giàn! @_@
- Không hiểu? – Minh Minh nhìn tôi, ánh mắt nhu tình, như chứa đựng cả bầu trời trong đó – Chẳng trách Ryan luôn nói em ngốc nghếch.
- Em…
- Vậy thì anh sẽ làm cho em hiểu!
- Không cần đâu… ưm…
Minh Minh hơi cúi đầu và anh ấy… hôn tôi…
***
Ryan vừa trở lại trên tay cầm túi kẹo Mint còn nguyên lớp nilon đóng gói. Anh nghĩ Judy sẽ cần đến nó, vì cô ấy rất dễ bị cảm lạnh, nên đã nhờ người mua hộ bên Anh, rồi chuyển phát về đây.Vừa hay hôm nay hàng mới đến nơi. Thứ kẹo bạc hà giản dị, nhưng đặc biệt, đặc biệt như tình cảm mà anh dành cho Judy.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc