Xuyên Nhanh "Tình" Thâm Một Tấc - Chương 49

Tác giả: Esther Cửu Cửu

Căn phòng tối tăm, bình rượu lăn lóc đầy đất.
“Tư tư - -”
Tiếng di động rung vang lên ở trong căn phòng yên tĩnh, người đàn ông trên sô pha cau mày động đậy vài cái, vươn tay sờ soạng cầm lấy di động trên bàn trà, híp mắt xem, rồi đột nhiên trợn to mắt ngồi phắt dậy.
hắn không ngừng nhìn di động rung, trên mặt tái nhợt tràn đầy tiều tụy. Đôi tay run rẩy, lại làm thế nào cũng không dám di chuyển, trong mắt hiện ra tầng tầng đau xót.
Chuông kêu liên tục, điện thoại rung, rồi màn hình tối xuống, lại lần nữa khôi phục yên tĩnh.
Tần Cảnh Chi buông tay ra, tê liệt ngã xuống sô pha, duỗi tay cầm lấy rượu uống thật mạnh, bị sặc đến ho khan kịch liệt, trong mắt đỏ bừng nổi lên sương mù, dạ dày cuồn cuộn đau. hắn cuộn tròn ở góc sô pha, ôm đầu trầm giọng nức nở.
sự tình sao lại thành như vậy.
một ngày mấy tháng trước, hắn mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trên giường trong khách sạn, bên cạnh là một phụ nữ cả người trần trụi. Ngoài y phục, trên người, trên giường đủ loại dấu vết nói cho hắn đêm qua đã xảy ra cái gì.
Nháy mắt, trong đầu hắn thật phiền, hắn đã không nhớ rõ mình mặc xong quần áo rời khỏi khách sạn thế nào, đến lúc có ý thức, hắn đã nằm trong bồn tắm ở nhà, cả người cào đỏ bừng. иgự¢ nổi lên từng trận ghê tởm, vịn tay nôn khan, cũng không phun ra cái gì, nước mắt đầy mặt, hắn run rẩy duỗi tay ôm lấy đầu, hoảng loạn không biết làm thế nào mới tốt.
Sau mấy ngày, hắn đều sống trong hoảng hốt sợ hãi, hắn nỗ lực làm mình trấn định xuống, xóa bỏ dấu vết ở khách sạn, hắn không biết mình đến tột cùng là thế nào, hắn không dám tra, sợ bại lộ cái gì.
hắn chưa bao giờ sợ hãi như thế, sợ bị cô biết.
rõ ràng, hắn đã nghĩ kỹ rồi, buông bỏ hết, chờ cô tốt nghiệp, kết hôn, rồi mới nói cho cô một chuyện. Sau này, bọn họ đều sốngtốt, hắn sẽ không làm cô thương tâm nữa, cũng không muốn làm mình thống khổ nữa.
Nhưng vì cái gì, sự tình biến thành như vậy.
Mấy ngày sau, trên mạng phơi ra hắn vàAn Du ở khách sạn lên giường, hắn biết, tất cả đều bị huỷ hoại.
trên mạng xôn xao bàn tán, Tần Úy Nhiên rống giận mắng mỏ, thậm chí vung tay đánh, đều không so được với cômặt tái nhợt, nhẹ nhàng nói một câu “Chúng ta hủy bỏ hôn ước đi.”
Khắc đó, trời sụp đất nứt cũng chỉ như thế.
hắn không ngừng đánh mình, khóc lóc khẩn cầu cô tha thứ, hắn thừa nhận mình ti tiện, lợi dụng cômềm lòng. Nhìn trong mắt cô thống khổ mâu thuẫn, bức bách mình ngoan tâm.
Tần Úy Nhiên muốn đồng ý, hắn lấy ૮ɦếƭ bức bách, hắn không biết mình còn theo đuổi cái gì, hắn chỉ biết là, nếu đồng ý rồi, hắn vàcô không bao giờ có sau này nữa.
Tựa như vừa mới rồi, hắn gắt gao nhìn chằm chằm di động, cho dù иgự¢ đau đến khó có thể hô hấp, hắn cũng không dám chuyển động. hắn biết cô gọi tới là vì cái gì, hắn sợ hãi lại lần nữa nghe cô nóituyệt tình, giống như kiếm sắc, đâm thật sâu vào đáy lòng.
hắn chỉ có thể trốn tránh.
hắn không biết, mấy giờ sau, bởi vì quyết định của mình giờ phút này, hắn đau đớn không muốn sống nữa.
Tần Cảnh Chi trong đau đớn tỉnh lại, hắn híp mắt, nhìn mẹ hắn, mặt đầy nước mắt, gào rống kêu gào cái gì với hắn. trên mặt đau đớn làm hắn tạm thời thanh tỉnh vài phần.
Bà đang nói cái gì? đã ૮ɦếƭ?
hắn kéo kéo khóe miệng, hắn đang nằm mơ đi, nhưng vì sao đau lòng muốn vỡ ra, vì sao trong mắt không ngừng chảy ra cái gì, vì sao hắn cảm thấy, hắn giống như không thể hô hấp.
hắn đập nát bình rượu bên cạnh, dùng sức cứa vào lòng bàn tay, giấc mộng này thật là đáng sợ, hắnmuốn nhanh tỉnh lại.
Đầy tay máu tươi, hắn không ngừng cố gắng mở mắt ra, chỉ thấy Tần Úy Nhiên ngã xuống đất, mặt thống khổ.
hắn có chút mê mang ấn bàn tay đầy máu tươi vào иgự¢, đau quá a, sao đau như thế, đau đến hắncảm thấy mình, giống như sắp ૮ɦếƭ.
An Du cuộn mình nằm trong gian phòng nhỏ hẹp, không ngừng run rẩy. Hai mắt tù hãm, cằm gầy đáng sợ.
đã hơn mười ngày.
cô ta bị nhốt tại trong một căn phòng hoàn toàn bịđóng kín, cái gì cũng nhìn không thấy, cái gì cũng nghe không thấy, mỗi ngày bị tiêm vào các loại thuốc khác nhau, tra tấn thể xác và tinh thần cô ta sắp phát điên.
Ngay lúc bất ngờ không kịp phòng bị, từ trên cao rơi nhanh xuống, cô há mồm kêulên.
Nửa giờ sau, cô ta giống con cá ૮ɦếƭ sõng soài ngã trên mặt đất, không ngừng thở dốc, nước mắt nước mũi đầy mặt, sống sót sau tai nạn rốt cuộc cũng không làm cô ta cao hứng chút nào, cô ta tình nguyện mình thật sự ngã ૮ɦếƭ, cũng tốt hơn ngày ngày bị tra tấn.
cô ta sớm hối hận đến ૮ɦếƭ.
Lúc Tần Cảnh Chi đầy mặt điên cuồng kéo cổ cô ta, gào rống hỏi vì sao hại ૮ɦếƭ Tiếu Tiếu của hắn, côta mới biết mình quá sai lầm.
Côta không biết Tiếu Tiếutrong miệng hắn thế nhưng chính là Sở Mộc Tình.
Ngày đó, hắn ở trên người cô ta, liên tục muốn cô ta, miệng ôn nhu nỉ non cái tên này.
cô ta dùng hết thủ đoạn có được hắn, ảo tưởng tương lai, thậm chí cô ta cảm thấy mình thực có khả năng đã mang hài tử của hắn, thực sự sắp thoát khỏi biển khổ. Nhưng đổi lại là hắn lạnh nhạt và chán ghét, cô ta không cam lòng, nếu tất cả đều không phải người trong lòng hắn, vậy vì sao Sở Mộc Tình có thể cùng hắn kết hôn, cô ta lại không thể? rõ ràng hắn đối đãi với cô ta tốt hơn Sở Mộc Tình, khôngphải sao?
Ảo tưởng tan biến, cô ta mất lý trí, bắt cóc Sở Mộc Tình.
Nhưng cô ta chỉ muốn dọa thôi, rốt cuộc Sở Mộc Tình mềm yếu như vậy, với những quan hệ của Tần Cảnh Chi vẫn đều sẽ chịu đựng.
cô ta thật sự không nghĩ tới Gi*t người.
Lại không biết mấy ngày sau, có người đẩy cửa đi vào.
cô ta nhìn thân ảnh gầy ốm kia, trong mắt tĩnh mịch phát ra sáng rọi.
cô ta dùng hết toàn lực bò về phía trước, bò đến dưới chân hắn.
“Tiểu thiếu gia, cầu anh cứu tôi, cứu tôi!”
An Tử Viện cúi người, dùng sức Ϧóþ chặt cằm cô ta, trên mặt gầy ốm trắng bệch, tràn đầy âm ngoan.
“Tôi tốn tâm tư giúp cô, sao cô dám như thế, dám động vào cô ấy như thế!”
hắn vung chân đá tung cô ta, trong mắt phiếm hồng tràn đầy thống khổ.
hắn chỉ định huỷ hoại hôn sự của bọn họ, Tần Cảnh Chi căn bản không xứng với Mộc Mộc! Cho nên hắngiúp đỡ An Du Tần hạ dược Cảnh Chi, cũng phơi bày những ảnh chụp đó. hắn muốn để cô ấy thấy rõhiện thực, hắn sẽ giúp cô ấy vượt qua, thống khổ trong thời gian ngắn, tất cả rồi sẽ tiếp tục.
Lại không nghĩ, hắn gián tiếp hại ૮ɦếƭ người mình âm thầm muốn bảo hộ nhất.
“cô yên tâm, tôi sẽ không làm cho cô ૮ɦếƭ quá sớm.”
hắn ném xuống những lời này, xoay người rời đi.
hắn từ bỏ cơ hội cạnh tranh làm gia chủ An gia, quyền cổ đôngtrong tay toàn bộ chuyển cho đại ca hắn.
hắn không còn xứng đáng có bất cứ thứ gì, quãng đời còn lại, hắn chỉ có thể dùng để chuộc tội.
Tần Cảnh Chi điên rồi.
hắn nhốt mình trong phòng, trong tay gắt gao ôm chậuhoa sơn trà màu trắngsớm đã khô héo hư thối, cả ngày điên điên dở dở nói cái gì với không khí, trên mặt khi thì vui vẻ, khi thì thống khổ, khi thì mỉm cười, khi thì khóc lớn.
Tần Úy Nhiên già đi rất nhiều, bà mời vô số bác sĩ tâm lý, rốt cuộc vẫn không thểgọi tỉnh con trai mình.
Ba tháng sau, Tần Cảnh Chi mất tích, bảo mẫu trông coi bất quá chỉ đinhà vệ sinh, lúc quay về trong phòng đã không có bóng người, chỉ còncánh hoa khô đen xì đầy đất.
Nửa đêm, cổng công viên, một thân ảnh thon gầy từ trên tường vây nhảy xuống, “Xoạt” một tiếng, là tiếng xương gãy. hắn dùng sức bịt miệng, nuốt xuống tiếng kêu đau, thái dương tràn đầy mồ hôi lạnh.
hắn thật cẩn thận vuốt phẳng cổ tay áo sơmi, cắn răng nửa quỳ nửa bò về phía trước.
không biết bao lâu, cuối cùng hắn đi tới trước mộ bia màu đen xung quanh đầy hoa.
Trời rét lạnh, hắn mặc sơ mi trắng và quần jean, quỳ trên mặt đất, đờ đẫn nhìn ảnh cô gái trẻ khắc trênbia đá.
Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu.
hắn há mồm không tiếng động mà nỉ non, duỗi tay ở giữa không trung miêu tả khuôn mặt cô, lại khôngdám ᴆụng vào, khuôn mặt gầy đến không còn hình dáng, lộ ra nụcười sạch sẽ ôn nhu.
hắn liên tục lặp lại động tác này, bất tri bất giác, mặt đã đầy lệ nóng.
Qua một lúc lâu, không trung chậm rãi có ánh sáng.
hắn không nỡ nhìn ảnh một lần cuối, lấy ra cái bình nhỏ trong túi, uống cạn.
hắn chậm rãi lui từng bước cách xa tấm bia đá, đến khi sắp không nhìn thấy, mới mặc kệ mình, run rẩy ngã xuống, mỉm cười khép hai mắt lại.
Tần Cảnh Chi lung lay đi ra khỏi quán bar, bảo tiêu mạnh mẽ đuổi kịp tiến đến muốn đỡ hắn.
“đi! Đều đi hết cho tôi!”
Mắt hắn mê mang, vươn tay chỉ đám người trước mặt, cười cười hơi mang theo tự giễu, rồi lại cười nhạt một tiếng, bước chân không ổn lảo đảo đi vể phía trước, trong miệng thường thường lẩm bẩm, “đi rồi thì tốt... Ha ha... đi rồi thì tốt! Đều đi ra xa hết cho tôi!”
An Du đứng ở gần quán bar, vừa vuốt tóc nhấp môi cười với người đi đường ngang qua trộm ngắm mình, đồng thời âm thầm đánh giá người ra vào quán bar. Đột nhiên, cô thấy cách đó không xa có mộtgương mặt quen thuộc, trong lòng mừng rỡ, lặng lẽ bước theo hắn đi một đoạn, quan sát cân nhắc một lúc, cô sờ sờ hoa tai, bước chân đi nhanh hơn về phía trước.
“Ai, Tần thiếu, anh chậm một chút…” đột nhiên cô đi về phía trước người đó, lúc hắn lảo đảo thì giữ chặt cánh tay hắn.
Tần Cảnh Chi đứng vững thân mình, quay đầu lại, híp híp mắt, rút cánh tay ra, sắc mặt bất thiện nói: “cô là ai! Cách xa tôi một chút!”
An Du trên mặt cứng đờ, sau đó che môi cười khanh khách: “Tần thiếu thật là quý nhân hay quên, tôi là An Du a, chúng ta lần trước đã gặp... anh còn...”
“Cái gì! Tôi không quen! Đừng chạm vào tôi! Tránh ra! Tránh ra!” hắn không kiên nhẫn phất tay cắt đứt lời cô nói, chỉ đi tiếp về phía trước.
An Du trong mắt xẹt qua một tia tức giận, cô cắn cắn môi, chạy chậm đuổi kịp hắn: “Tần thiếu, anhuống say! Tôi đỡ anh trở về.”
Tần Cảnh Chi trong lòng đột nhiên bộc phát ra lửa giận vô tận, nữ nhân này sao lại phiền như thế, ríu rít ồn ào đến ૮ɦếƭ, hắn đẩy cô ta ra, hét lớn một tiếng: “Bảo cô cút đi! không nghe thấy sao!” Sau đó hắnkhông màng sắc mặt cô khó coi tới cực điểm, cau mày đối với mấy người mặc áo đen cách đó không xa, kêu lên, “૮ɦếƭ hết rồi sao! Còn không mau lôi cô ta đi!”
Mấy gã hắc y vội tiến lên giữ An Du, vội vàng lôi đi theo hướng ngược lại, còn vươn bàn tay to ngăm đen gắt gao bịt miệng, làm cô không kịp hét lên. An Du tức đến sưng mặt, cảm giác người chung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ,tỏ vẻ xem kịch vui, cô cơ hồ cắn chặt răng.
Cuối cùng cũng an tĩnh lại, Tần Cảnh Chi hừ nhẹ một tiếng, lắc lắc ống tay áo tiếp tục xiêu xiêu vẹo vẹo đi về phía trước.
Càng đi càng an tĩnh, hắn dừng chân lại, trong mắt hơi lộ ra một chút mê mang, không biết nên đihướng nào, trong lòng có cảm xúc vừa chua xót lại buồn bã không ngừng dâng lên.
hắn che mặt chậm rãi ngồi xổm xuống, tim đột nhiên trống không, trong đầu như có một cái tên khôngngừng thâm nhập xoay quanh, từng chút một ăn mòn trái tim, đau đớn tầng tầng chồng lên, cuối cùng hóa thành vô tận chua xót quấn quanh ở đầu lưỡi.
hắn đỏ mắt, run rẩy phun ra cái tên làm toàn thân hắn phát đau.
Tiếu Tiếu.
Tần Úy Nhiên tự mình đi Sở gia bái phỏng Sở Việt.
Ba ngày sau, các hãng truyền thông lớn bung ra tin tức, hôn ước hai nhà Tần Sở hủy bỏ vì nguyên nhân cá nhân.
Ngay sau đó, hai đổng sự công khai cho thấy, việc này sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ giữahai nhà, sau này vẫn tiếp tục hợp tác.
Tin tức vừa ra, khắp nơi xôn xao.
Có người biết chuyện ảnh chụp Tần Cảnh Chi đêm khuya say rượu ở trên mạng, tuy rằng thực nhanh bị dỡ xuống, nhưng không ít người đều lưu lại, cũng chuyển cho nhau, vừa thấy, đã đẩy chuyện này đến nơi đầu sóng ngọn gió.
Hạ Tình Tình ở trường học cũng nhận rất nhiều ánh mắt “Chú ý” đến từ bạn cùng trường, thật ra côcảm thấy không có gì, rốt cuộc mọi người nhiều lắm cũng chỉ nghị luận ở sau lưng, cô làm như khôngbiết là được. Hôn ước vô giá trị, với cô mà nói, ngược lại là dỡ đi gánh nặng.
Tần Úy Nhiên có lẽ thật sự cảm thấy phải xin lỗi cô, từ hôn rồi, bà thập phần kiên quyết chuyển cho cô5% cổ phần Tần thị.
Tần Cảnh Chi cũng không còn xuất hiện ở trước mặt cô, vì hắn nhiều lần ra vào quán bar mua say nên bị Tần Úy Nhiên cưỡng chế nhốt trong nhà.
Hai vai chính trầm mặc làm chuyện này thực mau chóng tan đi.
Thời gian qua nhanh, lập tức, sắp nghênh đón sinh nhật Sở Mộc Tình 20 tuổi.
Đời trước, chính là sau sinh nhật không bao lâu, Tần Cảnh Chi vàAn Du bị chụp ảnhở khách sạn, Sở Việt bởi vậy tức đến nằm viện, còn Sở Mộc Tình, không lâu saucũng ૮ɦếƭ.
Hạ Tình Tình đứng ở trước cửa sổ sát đất, ngắm nhìn xe dưới lầu, hơi có chút suy nghĩ.
Bên hông đột nhiên có một đôi tay ôm lấy, cô cong khóe môi, nhắm hai mắt dựa vàoôm ấp làm côcảm thấy vô cùng ấm áp và an tâm.
Ừ, cô còn ca ca.
Đời này, sẽ không giống.
cô tin tưởng, bọn họ đều sẽ tốt.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc